Friday, July 31, 2009

I did it.


So I made it.

After two whole years trying non-stop, I've never let myself stop for any moment and enjoy any kind of victory I had, til today.
Cos I couldn't stand that sympathetic look from anyone, referring to me as some kind of loser! (even the truth is, I really was a HUGE one)
It was a failure, an unacceptable one.
It was the biggest stain.

Til today. The day I made it. I got into the university I wanted. The day I win back the pride that was lost 2 years ago, for me, for my parents, for my beloved ones.
I did it.
23 points.
Not high. I could have done better. But that's enough to promise a secured seat in that place that I've dreamed of for such a long time. That's the only ticket I have to win, once and for all, to pull back all those long lost dreams of mine.
Finally I can breathe out, smile proudly. Yes. I did it.
I did it.

I know better than anyone else, this is not everything. I will have to face more and more difficulties once I get past this phase. But oh well, spare me a minute, give me a break, I'm proud of myself, let me be just once, be proud of all what I've done!
Cos I did it.

Diep did it.
=)

Monday, July 27, 2009

Quan Sơn và một ngày đến chết không quên.

7giờ kém bị Ngu quẳng không thương tiếc tại Bánh Mì Phúc Yết Kiêu để hội ngộ cùng đôi chim chích mặt mày đói khổ ủ rũ rồi nó với Bi ríu rít dắt nhau đi ăn phở. 3 con người ngồi bánh mì patê rán nhâm nhi chuyện đời và thay nhau kêu buồn ngủ. Tầm nửa tiếng sau khởi hành đi Quan Sơn.

Lúc đầu Bi hỏi đường đẹp không Ku trả lời đẹp làm cho đội hình có tí yên tâm. Về sau do khói bụi mù mắt tịt mũi cùng còi xe tung đít Ngu đã phải nguỵ trang kín mít bằng khẩu trang 3k mua ở ven đường cùng kính vãi cả dân chơi chả biết lấy đâu ra. Do mình là phận gái lại được đèo bòng nên không dám hò hét kêu ca nhiều chỉ lẳng lặng ngồi sau. Nghĩ khổ thân 3 thằng con trai phóng xe giữa trời nắng nôi vừa xóc vừa bụi chỉ để bọn con gái có chỗ lừa tình thật là thương quá đi mất =(

Đường đi xa lắc xa lơ, không, gấp chục lần xa lắc xa lơ í. Đi mãi, đi mãi, đi mãi, đi mãi, đi mãiiiiii mà không thấy đến. Đang ngơ ngẩn mong đường hết bụi thì bị 1 loạt công an áo vàng lùa vào vệ đường. 2 đứa Ngu ngẩn ngơ không hiểu tại sao. Mũ bảo hiểm đàng hoàng đầy đủ, đèn đỏ chả có mà vượt chả hiểu các bác bắt vì cớ sao. Chưa kịp hỏi đã bị quát "KHÔNG CÓ GƯƠNG CHIẾU HẬU". Các teen boi teen girl Hà Nội hết hồn không kịp trở tay. Quả này thì chịu rồi. Đành dấm dúi vào góc tối làm chuyện mờ ám để tiếp tục chuyến đi cho nhanh nhẹn.

Chỉ còn độ mấy trăm mét nữa là đến cái biển quảng cáo Quan Sơn thì xe nhà Chim Chích thủng lốp xì tẹt dí. Nàng Ku gọi điện thoại điều ngay Bi ngu quay lại đèo nàng đi trước bỏ rơi chú Qg khổ sở dắt xe giữa trời nắng. Sau khi tìm được chỗ vá xe với bác chủ hàng xấp xỉ 9 chục xuân xanh, do không thấy bóng dáng chàng trai xe thủng đâu, thấy khổ khổ bèn quay lại tìm, đẩy giúp 1 tí cho đỡ mang tiếng là đồ con gái vô dụng! May quá đẩy gần đến nơi phát hiện ra hàng vá lốp có tiềm năng hơn hẳn.

Vá 2 phát mất 10k. Trong lúc chờ đợi nghe câu chuyện Gà Phốc của Bi mà tưởng chết ở đấy không vác được xác đến Quan Sơn rồi. Càng nghĩ càng thấy thương cho con cái nhà nó :-< Sau này chắc phải cho số điện thoại của bác Rệp bác Lợi gọi điện khẩn cấp kẻo mang bệnh retarded cả đời bạn bè cười chê chết mất. Vá vủng xong xuôi loanh quanh một hồi cũng tới được final destination. Tưởng chếtttttttttttttttt.

Đến nơi đội hình bị chia đôi đi thuyền.
Đi thuyền đi thuyền.
Hoa Trang phủ trắng mặt hồ phẳng lặng trong như gương. Đẹp dã man. Buồn một nỗi nước cao quá ngập hết cả sen, chẳng thấy le lói nổi 1 bông =(
Ăn trưa ăn trưa. Cũng đã tưởng hi sinh ở đấy do Ngu cứ ỉ ôi điệp khúc Micheal Jackson ngôi sao sáng. Khiếp lại thêm 1 thế hệ khổ sở phải nghe thằng này hát ru :-<
Leo núi leo núi. Leo hì hục do không tìm đc đường nữa và muỗi đốt bét nhè nên phải lẳng lặng bò xuống.
Trước khi rút quân binh đoàn xin xỏ cô lái đò cho qua đồi Độc Lập bị bỏ hoang với hi vọng tìm được cái gì hay ho. Cuộc phiêu lưu đang trên đà thực hiện bị dập tắt một cách lãng xẹt bằng quả ngã ngoạn mục của đồng chí Diệp (là mình) xuống hồ. May chỗ đấy nước nông choèn nên mình cũng lấy lại đc 50% độ cun bằng cách tự đứng dậy, tuy nhiên quần áo ướt nhẹp đầy bùn đất. Rất may có áo điệp vụ cứu nguy và váy hồng khô nhanh nên sau đó bộ dạng không bị quá thê thảm.
Cuộc chơi coi như kết thúc ở đấy.

Đường về quá nắng đội hình lại quá mệt rũ rồi nên cắm cúi đi đến tận khi nhìn thấy Parkson mới mừng rỡ reo lên vì cuối cùgn cũng đã về đến Hà Nội chen chúc đông vui. Ôi không gì bằng Hà Nộiiiiiiiiiii

Sau khi đội hình chia tay = bữa nước mía 2 Ngu còn bị tóm thêm phát nữa do Ngu zai ham kun cứ đội mũ NY. Nhục và lãng xẹttttttttttttttt

Tóm lại là ừ Quan Sơn tuy cảnh có đẹp thật nhưng mà sau quả hôm qua cả lũ đã đồng ý với nhau rằng: LẦN SAU MÀ NHẮC ĐẾN QUAN SƠN LÀ ĂN DÉP VÀO MẶT!!!!!

Hehe tuy nhiên chụp đc khá nhiều ảnh đẹp mời mọi người xiem cho vui =D

DSC_6354 by you.

DSC_6356 by you.

DSC_6413 by you.

DSC_6423 by you.

DSC_6443 by you.

DSC_6445 by you.

DSC_6459 by you.

DSC_6490 by you.

DSC_6497 by you.

DSC_6511 by you.

DSC_6523 by you.

DSC_6560 by you.

DSC_6581 by you.

DSC_6595 by you.

DSC_6599 by you.

DSC_6616 by you.

DSC_6653 by you.

DSC_6696 by you.

IMG_0251 by you.

IMG_0259 by you.

IMG_0260 by you.

IMG_0265 by you.

DSC_6915 by you.

DSC_6914 by you.

DSC_6904 by you.

DSC_6875 by you.

DSC_6856 by you.

DSC_6840 by you.

DSC_6838 by you.

DSC_6799 by you.

DSC_6741 by you.

Friday, July 24, 2009

Những đồng lương đầu đời =P~

Đúng là phải lâm vào tình cảnh tiền chỉ còn 500đ dính túi tự ti cùng cực chả dám ra đường ăn chơi gặp gỡ ai, mới biết quý trọng cái đồng tiền, nhất lại là đồng tiền chính tay mình làm ra.

Thật chán, trong khi bạn bè thiết kế đồ đạc web, graphic, áo quần, viết báo viết truyện, làm ctrình ti vi, tổ chức event, nhiếp ảnh này kia ở những công ty ngàn đời mơ ước của kể cả những người thành đạt, trong khi mình chỉ vớ vẩn mon men kiếm những đồng lương đầu đời bằng cách đi gõ đầu bọn trẻ. Trình tiếng Anh còi cọc chỉ gõ đc đầu bọn trẻ lớp 3. Trời tháng 7 nóng như đổ lửa. Nhưng mỗi hôm lên lớp gặp mấy đứa lại vui như được uống trà chanh nhà thờ. Và niềm vui lên đến cao độ khi ngay phút hết tiền được nhận lương :x

Chỉ là những đồng bạc còm cõi thôi nhưng mừng vui khôn xiết.

Mẹ đi chơi, bố đi công tác nên chỉ biết làm một mẻ bánh to đùng mời hết họ hàng (thực ra là bắt ép phải ăn), chưa hết nên đi "bắt ép" tiếp bạn bè. Khao thêm cả lũ 1 chầu trà chanh. Tự thưởng cho bản thân 1 cái áo xinh kinh khủng. Ôi được tiêu tiền sung sướng ghê gớm :x


Coconut Cupcakes


Isn't the top cute? :x

Nói chung tâm trạng nhận được những đồng lương đầu đời thật hân hoan phấn khởi :x
A Dg gọi điện bây giờ bye mọi người đã! ;)